Sự đạo đức giả của cô giáo thể hiện rõ khi cô ấy mắng học sinh vì nói chuyện trong lớp, nhưng bản thân cô ấy lại thường xuyên trò chuyện với đồng nghiệp trong giờ học.
Sự đạo đức giả của cô giáo thể hiện rõ khi cô ấy bảo học sinh không được gian lận trong bài kiểm tra, nhưng lại dễ dàng chấp nhận bài nộp muộn của những học sinh giỏi nhất mà không hề thắc mắc.
Nụ cười thường trực và những lời chào hỏi vui vẻ của cô ấy chỉ là một màn ngụy trang hoàn hảo, che giấu cơn giận mà cô ấy cảm thấy đối với đồng nghiệp.