Nhiều bộ phim hài lãng mạn thường dựa vào những mô típ quen thuộc như chuyện tình từ oan gia ngõ hẹp đến yêu nhau và màn thể hiện tình cảm hoành tráng ở sân bay.
Trong khi phân tích văn học thảo luận về các mô típ kể chuyện phổ biến, các nhà toán học sử dụng các công thức/phép chuyển hoán khác nhau để phân loại các phép biến đổi trong không gian hình học.
Để nhanh chóng truyền tải cảm xúc cho cảnh phim, nhà soạn nhạc đã sử dụng những âm điệu quen thuộc, chẳng hạn như một đoạn đi lên của âm giai trưởng để gợi tả hy vọng và một chuỗi hợp âm thứ đi xuống để gợi ý nỗi buồn.
Vị giáo sư triết học đã thảo luận về cách những hình tượng quen thuộc về thời gian, ví dụ như sự tiến triển tuyến tính của nó, bị thách thức trong các nền văn hóa và trường phái triết học khác nhau.
Bài luận của sinh viên đã khám phá nhiều ví dụ về ngôn ngữ phi nghĩa đen, hay nghĩa bóng, như ẩn dụ và so sánh, để phân tích ý nghĩa sâu sắc hơn của bài thơ.