Giáo viên lịch sử giải thích rằng "nguyên tử thời gian", một đơn vị thời gian, được sử dụng trong lịch thời trung cổ để đánh dấu sự trôi đi của thời gian.
Trong chương trình này, biến "age" là một nguyên tử, có nghĩa là nó chỉ chứa một con số duy nhất, ví dụ như 30, chứ không phải là một danh sách dữ liệu.
Các chữ cái riêng lẻ trong từ "alphabet" là các nguyên tử của tập hợp các chữ cái đó, nghĩa là chúng không phải là tập hợp con mà là các thành phần cơ bản nhất.